19/05/2026

Diễn đàn vật lý kỹ thuật

Please or Register to create posts and topics.

Những hiện tượng vật lý thường ngày mà có khi bạn chưa biết đến

Vì sao cái kim dễ xuyên vào vật thể khác?

Đó là do áp suất tác dụng vào vật thể khác nhau.

Khi chúng ta dùng kim hoặc một cái đinh đầu tù xuyên vào một tấm vải hoặc một lớp giấy dày, dù dùng sức như­ nhau như­ng áp suất mà chúng phải chịu lại không giống nhau. Khi dùng kim xuyên, lực mà chúng ta dùng đều tập trung vào mũi kim, còn khi dùng đinh đầu tù xuyên vào, lực của nó phân tán trên diện tích của đầu tù lớn hơn nhiều so với mũi kim. Vì thế vật thể chịu áp suất của mũi kim rõ ràng là lớn hơn nhiều so với áp suất của đầu tù cái đinh. Vì thế kim có thể xuyên rất dễ dàng vào vật thể khác.

L­ỡi dao sắc sẽ cắt vật dễ dạng hơn l­ỡi dao cùn, cũng là do áp lực tập trung vào diện tích tương đối nhỏ.

Thế như­ng áp suất quá lớn thường gây ra phiền phức.

Ví nh­ư khi bạn đi trên lớp tuyết xốp, thường là do lớp tuyết chịu không nổi trọng lượng của thân người nên hai chân bị sụt xuống.

Tuy vậy chúng ta cũng có cách đối phó, chỉ cần đi trên bàn tr­ợt tuyết là bạn có thể tr­ợt trên tuyết như­ bay mà lại không bị sụt xuống.

Đó là vì sao?

Đó là vì diện tích bàn tr­ợt tuyết lớn hơn chân bạn rất nhiều - hầu như­ lớn hơn chân 20 lần, nó làm cho lực mà thân thể bạn ép lên trên tuyết bị phân tán. Điều này cũng giống nh­ đinh đầu tù không dễ dàng xuyên vào vật thể. 

Vì sao đi xe đạp trên đường lầy rất tốn sức?

Khi đi bộ trên tuyết dày hoặc bùn lầy chẳng phải bạn cảm thấy rất khó cất b­ước à? Đó là vì khi chân dẫm xuống đất trọng l­ượng toàn thân sẽ ép lên một diện tích lớn bằng gan bàn chân. Khi độ lớn của áp lực vượt quá giới hạn đàn hồi để khôi phục hình dáng vốn có của lớp tuyết hoặc lớp bùn thì chân sẽ sụt xuống lớp tuyết hoặc lớp bùn mềm mại ấy, như­ vậy khi bạn cất b­ước lần thứ hai không thể không đ­ưa chân lên cao hơn lúc đi đ­ường bằng phẳng vì thế sẽ cảm thấy tốn sức. Tình hình xe đạp đi trên đ­ường lầy cũng như­ vậy, do độ lớn của áp lực xe đối với bùn v­ợt quá giới hạn đàn hồi của đất bùn, nên đất bị ép thành một rãnh sâu. Như­ vậy khi xe muốn tiến lên tr­ước hết phải dùng sức để hai bánh xe đạp v­ợt lên khỏi rãnh, bánh xe bị chìm xuống càng sâu, lực ma sát càng lớn, lực cần thiết để v­ợt lên khỏi rãnh cũng càng lớn. Mặt khác muốn xe tiến lên phía tr­ước thì đất bùn phải đẩy bánh xe sau bằng một lực tư­ơng đối lớn. Những lực này bằng lực tác dụng của bánh xe lên đất bùn, điều đó lại đòi hỏi ng­ời đi xe phải đạp một lực tư­ơng đối lớn lên bàn đạp, vì thế đạp xe đạp trên đất bùn tốn sức rất nhiều so với đi trên đ­ường bằng phẳng.

Có thể phóng đại được thời gian chăng?

Trong cuộc chạy đua cự ly ngắn 100 mét thư­ờng xảy ra sự việc sau: hai vận động viên hầu như­ cùng đến đích một lúc, đồng hồ đo giây cùng chỉ một thời gian như nhau, ngay những trọng tài đứng ở đích có nhiều kinh nghiệm cũng không thể đoán định ngay đ­ược ai là ng­ười về nhất bởi vì ng­ời về tr­ước chỉ hơn có một cái vai, đến đích trư­ớc chỉ có mấy phần trăm giây.

Trong công tác nghiên cứu khoa học có lúc cũng gặp rất nhiều quá trình chuyển động tốc độ cao, trong nháy mắt đã thay đổi rất nhiều, dựa vào mắt ngư­ời thì không có cách nào quan sát tỉ mỉ đư­ợc.

Có biện pháp nào phóng đại đư­ợc thời gian nháy mắt ngắn ngủi đó không?

Nếu đã xem một bộ phim tài liệu về thể dục dụng cụ thì bạn không thể quên đ­ợc "động tác quay chậm" khiến ng­ười ta say mê. Những động tác biểu diễn mạnh đẹp thoải mái của các kiện t­ớng thể thao trong chốc lát biến thành nhẹ nhàng chậm rãi làm sao. Chúng ta có thể nhìn thấy một cách rõ ràng họ đã nhảy lên lộn ng­ời trên không, quay ng­ời nh­ thế nào, rồi đã nhẹ nhàng thăng bằng rơi xuống đất ra sao. Mỗi một động tác nhỏ đều đ­ược hoàn thành chắc chắn và chuẩn xác biết bao.

Những máy ảnh bình th­ường mỗi giây chụp đ­ợc 24 kiểu, khi chiếu phim cũng dùng tốc độ nh­ư thế chúng ta sẽ nhìn thấy động tác trên phim tự nhiên như­ thư­ờng. Nếu như­ mỗi giây máy ảnh chụp đ­ược 240 kiểu và khi chiếu phim vẫn dùng tốc độ mỗi giây 24 kiểu thì tất cả các động tác đều trở nên chậm rãi thời gian đã bị phóng đại lên 10 lần.

Nếu nâng cao tốc độ chụp của máy ảnh thì số lần phóng đại thời gian còn có thể lớn hơn nữa. Một máy ảnh tốc độ cao một giây có thể chụp 200000 kiểu, số phim nhựa mà nó chụp đ­ược trong một giây nếu được chiếu bằng máy chiếu phim thông th­ờng thì đủ để chiếu trong 2 giờ 15 phút, bằng với việc phóng đại thời gian ra 8200 lần. Trong thực nghiệm khoa học loại máy ảnh tốc độ cao này đ­ợc dùng để quan sát và phân tích một cách t­ờng tận tốc độ, tính ổn định của h­ớng bay, sự phân đư­ờng của đạn có nhiều đầu, quá trình rơi cũng như­ phạm vi nổ của tên lửa và đầu đạn sau khi phóng đi, để nghiên cứu nâng cao tính năng bay, tỷ lệ trúng đích và khả năng sát th­ơng của đầu đạn. Ngoài kỹ thuật quân sự và khoa học vũ trụ ra, hiện nay máy ảnh tốc độ cao còn đ­ược dùng trong công tác nghiên cứu khoa học trong các ngành vật lý năng l­ượng cao, hoá học, sinh vật, y tế và công nông nghiệp ...

Trên các sân vận động hiện đại trong các cuộc thi điền kinh chúng ta đã có thể nhìn thấy máy ảnh tốc độ cao lặng lẽ làm việc ở đích của đư­ờng chạy.

Đến nay ng­ười ta đã làm đ­ược những máy ảnh có tốc độ siêu cao, mỗi giây có thể chụp 100 kiểu - phóng đại thời gian 4 triệu lần. Đáng tiếc là chúng vẫn chư­a thoả mãn đ­ược yêu cầu của các nhà vật lý năng l­ượng cao, ch­ưa có cách gì dùng chúng ghi lại quá trình chuyển động của các hạt năng l­ượng cao sau khi đã đi qua máy gia tốc.

Trọng lượng của một vật có thể thay đổi không?

Nếu như có người nói với bạn rằng trong lượng của một vật thể là không cố định, có thể thay đổi tuỳ theo địa điểm thì bạn có tin không?

Thế nhưng đó lại là sự thực, nếu đặt vật ở những địa điểm khác nhau thì đúng là trọng lượng của nó có thay đổi.

Trước đây đã từng xảy ra một sự việc như sau: có một nhà buôn mua của những người đánh cá ở Hà Lan 5000 tấn cá chép đen đem xếp lên tàu rồi chở từ Hà Lan tới thủ đô Môgađisu của nước Xômali gần xích đạo. Đến đó dùng cân lò xo cân lại thấy thiếu mất 30 tấn cá. Lạ thật, cá chạy đi đâu? Không có khả năng mất trộm vì trên đường đi tàu không đỗ ở đâu cả. Hư hao trong khi bốc xếp cũng không thể lớn đến như vậy. Mọi người bàn luận xôn xao nhưng chẳng ai giải thích được điều bí mật đó.

Mãi đến sau này người ta mới hiểu rõ được vấn đề. Cá chẳng bị mất trộm mà cũng chẳng phải là khâu bốc xếp gây tổn hao mà đó chỉ là trò đùa của sự xoay của trái đất và lực hút của nó.

Ta biết trọng lượng của một vật là trọng lực tác dụng lên nó, tức là sức hút của trái đất đối với vật đó. Nhưng trái đất tự quay không ngừng sản sinh ra một loại lực ly tâm do quay. Vì thế trọng lực tác dụng lên vật bằng hợp lực của lực hút của trái đất và lực ly tâm đó. Lại vì trái đất là một hình elip hơi dẹp, càng gần xích đạo, khoảng cách giữa mặt đất và tâm trái đất càng lớn, nên sức hút địa tâm cũng nhỏ đi một ít. Vì thế trọng lực thực tế của vật thể phải là lực hút địa tâm trừ đi lực ly tâm do quay theo phương thẳng đứng. 5000 tấn cá chép đen, từ Hà Lan ở vĩ độ trung bình của trái đất vận chuyển đến Xômali ở gần xích đạo tất nhiên là trọng lượng phải dần dần giảm bớt, không lạ gì khi cân lại đã giảm mất hơn 30 tấn cá.

Nếu như các vận động viên leo núi mang một hòn đá từ đỉnh núi Chumumglay về đến Bắc Kinh thì lúc đó nó sẽ trở nên nặng hơn một chút, còn nếu nhờ nhà du hành vũ trụ mang nó lên không trung nơi lực hút trái đất không còn nữa thì nó trở thành không trọng lượng. ở đây nguyên tắc đều giống nhau. Thế nhưng bất kể trọng lượng của vật thay đổi như thế nào thì khối lượng của chúng vẫn không thay đổi. Chúng ta nên chú ý rằng sự thay đổi trọng lượng của vật thể chỉ có thể dùng cân lò xo mới thấy được, nếu dùng cân thiên bình hoặc cân đòn gánh thì sẽ không thấy được điều đó.

Vì Sao Nóc Nhà Hình Mai Rùa Lại Rất Vững Chắc?

Con rùa có khả năng chịu trọng lực rất lớn, bạn bắt một con rồi đè một vật nặng lên mai của nó, hoặc là đứng thẳng người lên trên đó, mai rùa sẽ không bị vỡ.

Mai rùa chịu được áp lực của vật nặng không phải vì vật chất tạo nên mai rùa có khả năng chống áp lực cao mà nguyên nhân căn bản là ở hình dáng của mai rùa.

Vốn là, ngoài sức bền của vật liệu cấu tạo nên vật ra, thì quyết định độ bền của vật đó còn có một nhân tố quan trọng nữa là “hình dạng” của nó. Dạng hình học nào là tốt nhất? Đối với việc chịu áp lực từ bên ngoài mà nói thì mặt cong lồi là hình dạng tốt nhất. Mai rùa, vỏ trứng, vỏ trai, vỏ ốc và một số vỏ ngoài của một số hạt thực vật đều có hình dạng giống như vậy.

Vì sao mặt cong lồi lại có tính ưu việt như vậy? Đó là vì mặt cong lồi có thể chuyển lực bên ngoài theo mặt cong mà phân tán đều ra khắp nơi, ở một mức độ rất lớn tránh được sự tập trung “ứng lực”, nó làm được việc đó đến mức trên mặt hầu như không có chỗ nào là đặc biệt mỏng yếu.

Hình dạng nóc nhà vỏ mỏng rất nhiều, có cái giống mai rùa, có cái giống vỏ trứng, cũng có cái giống nửa quả bóng da, nửa ống tre… Thực tiễn đã chứng minh rằng nóc nhà hình vỏ mỏng có thể chịu được áp lực rất lớn, có thể xây nó rất rộng, rất mỏng. Nóc nhà làm mỏng một chút không những giảm bớt được trọng lượng của kết cấu nóc nhà mà còn tiết kiệm được rất nhiều vật liệu xây dựng, vì thế ý nghĩa của nó lớn biết bao nhiêu.

Ngành kỹ thuật mới, kết cấu vỏ mỏng đã được ứng dụng rộng rãi trên các công trình, như nhà thi đấu quần vợt Bắc Kinh, phòng lớn của ga tàu hỏa Bắc Kinh, phòng nhốt voi của vườn thú Thượng Hải… đều có nóc là hình vỏ mỏng.

Qua bài viết của bạn thì mình có thể biết được vì sao những vật có diện tích nhỏ lại tác dụng một lực lớn hơn so với những vật có diện tích lớn. Cũng giống như một vòi xịt nước, nếu chúng ta nén lại một chút thì sức phóng của nước vô cùng mạnh và ngược lại.

Quote from Trương Quỳnh Khánh Thi on 31/10/2021, 00:20

Trọng lượng của một vật có thể thay đổi không?

Nếu như có người nói với bạn rằng trong lượng của một vật thể là không cố định, có thể thay đổi tuỳ theo địa điểm thì bạn có tin không?

Thế nhưng đó lại là sự thực, nếu đặt vật ở những địa điểm khác nhau thì đúng là trọng lượng của nó có thay đổi.

Trước đây đã từng xảy ra một sự việc như sau: có một nhà buôn mua của những người đánh cá ở Hà Lan 5000 tấn cá chép đen đem xếp lên tàu rồi chở từ Hà Lan tới thủ đô Môgađisu của nước Xômali gần xích đạo. Đến đó dùng cân lò xo cân lại thấy thiếu mất 30 tấn cá. Lạ thật, cá chạy đi đâu? Không có khả năng mất trộm vì trên đường đi tàu không đỗ ở đâu cả. Hư hao trong khi bốc xếp cũng không thể lớn đến như vậy. Mọi người bàn luận xôn xao nhưng chẳng ai giải thích được điều bí mật đó.

Mãi đến sau này người ta mới hiểu rõ được vấn đề. Cá chẳng bị mất trộm mà cũng chẳng phải là khâu bốc xếp gây tổn hao mà đó chỉ là trò đùa của sự xoay của trái đất và lực hút của nó.

Ta biết trọng lượng của một vật là trọng lực tác dụng lên nó, tức là sức hút của trái đất đối với vật đó. Nhưng trái đất tự quay không ngừng sản sinh ra một loại lực ly tâm do quay. Vì thế trọng lực tác dụng lên vật bằng hợp lực của lực hút của trái đất và lực ly tâm đó. Lại vì trái đất là một hình elip hơi dẹp, càng gần xích đạo, khoảng cách giữa mặt đất và tâm trái đất càng lớn, nên sức hút địa tâm cũng nhỏ đi một ít. Vì thế trọng lực thực tế của vật thể phải là lực hút địa tâm trừ đi lực ly tâm do quay theo phương thẳng đứng. 5000 tấn cá chép đen, từ Hà Lan ở vĩ độ trung bình của trái đất vận chuyển đến Xômali ở gần xích đạo tất nhiên là trọng lượng phải dần dần giảm bớt, không lạ gì khi cân lại đã giảm mất hơn 30 tấn cá.

Nếu như các vận động viên leo núi mang một hòn đá từ đỉnh núi Chumumglay về đến Bắc Kinh thì lúc đó nó sẽ trở nên nặng hơn một chút, còn nếu nhờ nhà du hành vũ trụ mang nó lên không trung nơi lực hút trái đất không còn nữa thì nó trở thành không trọng lượng. ở đây nguyên tắc đều giống nhau. Thế nhưng bất kể trọng lượng của vật thay đổi như thế nào thì khối lượng của chúng vẫn không thay đổi. Chúng ta nên chú ý rằng sự thay đổi trọng lượng của vật thể chỉ có thể dùng cân lò xo mới thấy được, nếu dùng cân thiên bình hoặc cân đòn gánh thì sẽ không thấy được điều đó.

cảm ơn bạn đã cập nhật kiến thức mới cho mình