Máy bay tàng hình
Quote from Nguyễn Quốc Hưởng on 17/10/2021, 18:43Máy bay tàng hình là loại máy bay áp dụng các công nghệ để giảm khả năng bị phát hiện bởi Radar Một nhược điểm của radar đó là nó chỉ phát hiện ra đối phương khi sóng phản xạ (phản xạ lại từ đối phương) cùng phương với sóng tới (là sóng mà radar phát ra) và nếu mặt cát tán xạ trên máy bay càng nhỏ thì khả năng phát hiện ra của radar càng thấp.
Năm 1954, nhà khoa học Pyotr Yakovlevich Ùimtsev tại Viện Nghiên cứu Kỹ thuật Vô tuyến Trung ương thuộc Liên Xô đã tìm hiểu về sự phản xạ của sóng điện từ. Ufimtsev viết rất nhiều bài báo quan trọng về cách sóng vô tuyến phản xạ từ vật thể hai chiều và ba chiều. Một trong những phát hiện đáng chú ý nhất là hình dạng vật thể quyết định tín hiệu phản xạ sóng vô tuyến, chứ không phải kích thước của nó. Điều này nghĩa là vật thể lớn có thể chỉ xuất hiện như một chấm nhỏ hoặc biến mất hoàn toàn khỏi màn hình radar nếu có hình dáng thích hợp.
Năm 1962, Ufimtsve đã xây dựng mô hình toán học để giải các vấn đề nhiễu xạ tần số cao trong bài viết có tựa đề "Phương pháp Sóng cạnh trong Lý thuyết Vật lý Nhiễu xạ". Phương pháp này cho phép tính toán mô hình nhiễu xạ của sóng radar từ máy bay, cũng như giúp thiết kế những hình dạng không phản xạ sóng radar trở lại nguồn phát, khiến phi cơ gần như biến mất khỏi màn hình radar. Các công trình nghiên cứu của Ufimtsev đã được dịch sang nhiều thứ tiếng, mở đường cho việc thiết kế các mẫu máy bay tàng hình đầu tiên vào thập niên 1980. Các tập đoàn Mỹ cũng đã sử dụng nghiên cứu của Ufimtsev để lập trình siêu máy tính nhằm xây dựng mô hình tín hiệu phản xạ radar của các loại oanh tạc cơ tàng hình F-117 Nighthawk và B-2 Spirit, cũng như tiêm kích F-22 và F - 35.
Vật liệu:
Vật liệu làm khung của máy bay tàng hình thì có nhiều, chủ yếu là nguyên liệu phức hợp gồm carbon trộn với nhựa cây. Vật liệu phức hợp kiểu như thế này có đặc điểm là cứng, nhẹ, có thể hấp thụ được sóng của radar. Còn phải kể thêm rằng máy bay tàng hình B-2 của Mỹ có vỏ ngoài sử dụng vật liệu kiểu tổ ong làm lớp vải lót để giảm thiểu tối đa khả năng phản xạ của sóng radar. Để thu được hiệu quả cao nhất, người ta còn sơn ngoài chiếc máy bay một lớp sơn tàng hình bằng bột mịn niken, coban hoặc kim loại-kim loại đã bị oxi hóa. Lớp sơn này có thể làm tổn thương sóng radar, có tác dụng làm trong sóng. Ngoài ra, cũng phải kể tới một chất liệu của muối kiềm chuyển sóng radar thành nhiệt năng và không thể phản xạ lại.
Kết cấu:
Đây cũng là yếu tố không thể không đề cập đến nếu nói về máy bay tàng hình. Phải nhớ rằng, kết cấu ngoại hình đặc biệt cũng có thể làm máy bay tàng hình được. Thông thường, thân máy bay có hình trụ tròn và thân, cánh, đuôi tạo thành một kết cấu liên kết liên tiếp, đều có thể làm cho sóng radar sinh ra quay trở lại radar và thu sóng phản xạ của anten. Các nhà thiết kế máy bay tàng hình nếu biến đổi hình trụ tròn của máy bay thành hình mặt cắt, hình chóp nhọn, hoặc biến phần nối giữa cánh và thân thành hình ống tròn, tạo nên sự hòa hợp giữa thân và cánh, không bố trí giá thân và cánh theo đạn đạo, bỏ đuôi cánh, sử dụng đuôi chữ V lệch,... thì có thể phá vỡ sự phản hồi sóng radar, làm cho sóng phản xạ yếu đi, thậm chí hầu như không có.
Về tia hồng ngoại:
Để có thể tàng hình với tia hồng ngoại, người ta bố trí miệng nhận và thoát khí của động cơ máy bay ở phần đỉnh và tại lỗ thoát khí lại lắp đặt máy thải khí và thiết bị hút nhiệt để thải nguồn nhiệt ở miệng động cơ.
Tiếng ồn:
Để giải quyết vấn đề này, người ta có thể dùng thiết bị hút âm hoặc thiết kế loại động cơ có âm thanh rất nhỏ.
Máy bay tàng hình là loại máy bay áp dụng các công nghệ để giảm khả năng bị phát hiện bởi Radar Một nhược điểm của radar đó là nó chỉ phát hiện ra đối phương khi sóng phản xạ (phản xạ lại từ đối phương) cùng phương với sóng tới (là sóng mà radar phát ra) và nếu mặt cát tán xạ trên máy bay càng nhỏ thì khả năng phát hiện ra của radar càng thấp.
Năm 1954, nhà khoa học Pyotr Yakovlevich Ùimtsev tại Viện Nghiên cứu Kỹ thuật Vô tuyến Trung ương thuộc Liên Xô đã tìm hiểu về sự phản xạ của sóng điện từ. Ufimtsev viết rất nhiều bài báo quan trọng về cách sóng vô tuyến phản xạ từ vật thể hai chiều và ba chiều. Một trong những phát hiện đáng chú ý nhất là hình dạng vật thể quyết định tín hiệu phản xạ sóng vô tuyến, chứ không phải kích thước của nó. Điều này nghĩa là vật thể lớn có thể chỉ xuất hiện như một chấm nhỏ hoặc biến mất hoàn toàn khỏi màn hình radar nếu có hình dáng thích hợp.

Năm 1962, Ufimtsve đã xây dựng mô hình toán học để giải các vấn đề nhiễu xạ tần số cao trong bài viết có tựa đề "Phương pháp Sóng cạnh trong Lý thuyết Vật lý Nhiễu xạ". Phương pháp này cho phép tính toán mô hình nhiễu xạ của sóng radar từ máy bay, cũng như giúp thiết kế những hình dạng không phản xạ sóng radar trở lại nguồn phát, khiến phi cơ gần như biến mất khỏi màn hình radar. Các công trình nghiên cứu của Ufimtsev đã được dịch sang nhiều thứ tiếng, mở đường cho việc thiết kế các mẫu máy bay tàng hình đầu tiên vào thập niên 1980. Các tập đoàn Mỹ cũng đã sử dụng nghiên cứu của Ufimtsev để lập trình siêu máy tính nhằm xây dựng mô hình tín hiệu phản xạ radar của các loại oanh tạc cơ tàng hình F-117 Nighthawk và B-2 Spirit, cũng như tiêm kích F-22 và F - 35.

Vật liệu:
Vật liệu làm khung của máy bay tàng hình thì có nhiều, chủ yếu là nguyên liệu phức hợp gồm carbon trộn với nhựa cây. Vật liệu phức hợp kiểu như thế này có đặc điểm là cứng, nhẹ, có thể hấp thụ được sóng của radar. Còn phải kể thêm rằng máy bay tàng hình B-2 của Mỹ có vỏ ngoài sử dụng vật liệu kiểu tổ ong làm lớp vải lót để giảm thiểu tối đa khả năng phản xạ của sóng radar. Để thu được hiệu quả cao nhất, người ta còn sơn ngoài chiếc máy bay một lớp sơn tàng hình bằng bột mịn niken, coban hoặc kim loại-kim loại đã bị oxi hóa. Lớp sơn này có thể làm tổn thương sóng radar, có tác dụng làm trong sóng. Ngoài ra, cũng phải kể tới một chất liệu của muối kiềm chuyển sóng radar thành nhiệt năng và không thể phản xạ lại.
Kết cấu:
Đây cũng là yếu tố không thể không đề cập đến nếu nói về máy bay tàng hình. Phải nhớ rằng, kết cấu ngoại hình đặc biệt cũng có thể làm máy bay tàng hình được. Thông thường, thân máy bay có hình trụ tròn và thân, cánh, đuôi tạo thành một kết cấu liên kết liên tiếp, đều có thể làm cho sóng radar sinh ra quay trở lại radar và thu sóng phản xạ của anten. Các nhà thiết kế máy bay tàng hình nếu biến đổi hình trụ tròn của máy bay thành hình mặt cắt, hình chóp nhọn, hoặc biến phần nối giữa cánh và thân thành hình ống tròn, tạo nên sự hòa hợp giữa thân và cánh, không bố trí giá thân và cánh theo đạn đạo, bỏ đuôi cánh, sử dụng đuôi chữ V lệch,... thì có thể phá vỡ sự phản hồi sóng radar, làm cho sóng phản xạ yếu đi, thậm chí hầu như không có.
Về tia hồng ngoại:
Để có thể tàng hình với tia hồng ngoại, người ta bố trí miệng nhận và thoát khí của động cơ máy bay ở phần đỉnh và tại lỗ thoát khí lại lắp đặt máy thải khí và thiết bị hút nhiệt để thải nguồn nhiệt ở miệng động cơ.
Tiếng ồn:
Để giải quyết vấn đề này, người ta có thể dùng thiết bị hút âm hoặc thiết kế loại động cơ có âm thanh rất nhỏ.
Quote from Nguyễn Văn Thượng on 17/10/2021, 19:47Cảm ơn bạn về bài viết thú vị này. Mình xin bổ sung một số ý kiến mà mình tìm hiều được để giúp cho bài viết của bạn thú vị hơn
Máy bay tàng hình (còn gọi là phi cơ tàng hình hay không hạm tàng hình) là một loại máy bay áp dụng công nghệ tàn để chống lại việc bị phát hiện từ radar. Máy bay tàng hình đóng vai trò nổi bật kể từ cuộc Chiến tranh vùng Vịnh.
Một số tính năng của máy bay tàn hình đầu tiên trên thế giới (máy bay tàng hình F-117 Nighthawk)
F-117 Nighthawk là máy ném bom tàng hình do Mỹ nghiên cứu, chế tạo và sản xuất trong những năm 1980 - là một trong những niềm tự hào của công nghệ nước Mỹ trong thế kỷ 20. F-117 dài 20,08m; chiều rộng sải cánh là 13,2m; cao 3,78m. Trọng lượng rỗng là 13,6 tấn, trọng lượng cất cánh tối đa là 23,8 tấn. Kíp lái một người.
Theo các tài liệu quân sự Mỹ, loại máy bay này được trang bị công nghệ tàn hình tiên tiến, khiến hệ thống radar phòng không của đối phương khó phát hiện được. Cụ thể, vật liệu chế tạo khung của F-117 làm từ nguyên liệu carbon nhằm làm giảm thiểu khả năng phản xạ của sóng radar, hoặc chuyển sóng radar thành nhiệt năng và không thể phản xạ lại.
F-117 được trang bị hai động cơ General Electric F404-F1D2 với lực đẩy 47 kN/chiếc. Nhờ vậy, nó có thể di chuyển với vận tốc tối đa 1.100 km/h. Tầm hoạt động của F-117 nằm trong khoảng 1.720km.
Do nắm vai trò ném bom, nên F-117 có thể được trang bị các loại bom dẫn đường laser GBU-27, GBU-10, GBU-12 hoặc bom phá hầm ngầm BLU-109, hay thậm chí cả bom hạt nhân B61 tùy theo nhiệm vụ được giao.
Trong Chiến tranh vùng Vịnh đầu thập niên 1990, các phi đội F-117 của Mỹ đã tiêu diệt ít nhất 1.600 mục tiêu có giá trị cao của Iraq. Khả năng tàng hình của F-117 đã giúp máy bay này thực hiện nhiều cuộc ném bom vào thành phố Baghdad, mà không bị lực lượng phòng không Iraq phát hiện.
Cảm ơn bạn về bài viết thú vị này. Mình xin bổ sung một số ý kiến mà mình tìm hiều được để giúp cho bài viết của bạn thú vị hơn
Máy bay tàng hình (còn gọi là phi cơ tàng hình hay không hạm tàng hình) là một loại máy bay áp dụng công nghệ tàn để chống lại việc bị phát hiện từ radar. Máy bay tàng hình đóng vai trò nổi bật kể từ cuộc Chiến tranh vùng Vịnh.
Một số tính năng của máy bay tàn hình đầu tiên trên thế giới (máy bay tàng hình F-117 Nighthawk)
F-117 Nighthawk là máy ném bom tàng hình do Mỹ nghiên cứu, chế tạo và sản xuất trong những năm 1980 - là một trong những niềm tự hào của công nghệ nước Mỹ trong thế kỷ 20. F-117 dài 20,08m; chiều rộng sải cánh là 13,2m; cao 3,78m. Trọng lượng rỗng là 13,6 tấn, trọng lượng cất cánh tối đa là 23,8 tấn. Kíp lái một người.
Theo các tài liệu quân sự Mỹ, loại máy bay này được trang bị công nghệ tàn hình tiên tiến, khiến hệ thống radar phòng không của đối phương khó phát hiện được. Cụ thể, vật liệu chế tạo khung của F-117 làm từ nguyên liệu carbon nhằm làm giảm thiểu khả năng phản xạ của sóng radar, hoặc chuyển sóng radar thành nhiệt năng và không thể phản xạ lại.
F-117 được trang bị hai động cơ General Electric F404-F1D2 với lực đẩy 47 kN/chiếc. Nhờ vậy, nó có thể di chuyển với vận tốc tối đa 1.100 km/h. Tầm hoạt động của F-117 nằm trong khoảng 1.720km.
Do nắm vai trò ném bom, nên F-117 có thể được trang bị các loại bom dẫn đường laser GBU-27, GBU-10, GBU-12 hoặc bom phá hầm ngầm BLU-109, hay thậm chí cả bom hạt nhân B61 tùy theo nhiệm vụ được giao.
Trong Chiến tranh vùng Vịnh đầu thập niên 1990, các phi đội F-117 của Mỹ đã tiêu diệt ít nhất 1.600 mục tiêu có giá trị cao của Iraq. Khả năng tàng hình của F-117 đã giúp máy bay này thực hiện nhiều cuộc ném bom vào thành phố Baghdad, mà không bị lực lượng phòng không Iraq phát hiện.
Quote from Trần Tiến Phát on 17/10/2021, 20:41mình xin góp thêm 1 vài video về máy bay tàng hình
https://www.youtube.com/watch?v=PGWOIVk1JLU
https://www.youtube.com/watch?v=i2bC9SgjPLw
https://www.youtube.com/watch?v=TIlBX7wkgp0
mình xin góp thêm 1 vài video về máy bay tàng hình
Quote from Phan Văn Đạt Phan Văn Đạt on 17/10/2021, 21:59các video trên rất hữu ý cho vốn kiến thức của mình hiện tại, cảm ơn bạn rất nhiều!
các video trên rất hữu ý cho vốn kiến thức của mình hiện tại, cảm ơn bạn rất nhiều!
Quote from Nguyễn Quốc Hưởng on 18/10/2021, 09:36Cảm ơn tất cả các bạn đã đóng góp thêm kiến thức
Cảm ơn tất cả các bạn đã đóng góp thêm kiến thức
Quote from Trần Ngọc Huy on 18/10/2021, 09:38cảm ơn rất nhiều, vì kiến thức bổ ích
cảm ơn rất nhiều, vì kiến thức bổ ích
Quote from Lê Trung Kiên on 18/10/2021, 11:07Máy bay tàng hình là một vũ khí công nghệ cao có sự uy hiếp lớn đối với kẻ địch. Nó đem lại hiệu quả cao với hàng loạt cuộc ném bom bất ngờ khiến địch không kịp phòng thủ
Máy bay tàng hình là một vũ khí công nghệ cao có sự uy hiếp lớn đối với kẻ địch. Nó đem lại hiệu quả cao với hàng loạt cuộc ném bom bất ngờ khiến địch không kịp phòng thủ
Quote from Nguyễn Văn Thượng on 18/10/2021, 14:22Mình xin bổ sung một số hình ảnh về Máy bay tàng hình để cho bài viết của bạn sinh động hơn.
Máy bay tàng hình X-2 do Nhật sản xuất,với chiều dài 14,2m; sải cánh 9,1m. X-2 đã chạy thử nghiệm trên mặt đất với tốc độ 100 km/giờ trên quãng đường 500m. X-2 có lớp phủ đặc biệt giúp tàng hình trước radar, gồm chất kết hợp gốm và silicon carbide. Kính buồng lái được phủ một lớp hợp kim thiếc đặc biệt.
Máy bay tàng hình F-117 của Mỹ, là sản phẩm của Tập đoàn Lockheeed Martin. Với hình dáng khí động học kỳ dị, mục đích là tán xạ sóng radar đến, chiếc máy bay được mệnh danh “Chim ưng đêm” này trở nên khó bị phát hiện do hoạt động trinh sát điện tử của đối phương.
F-117 có khoang vũ khí bên trong thân có thể mang theo tải trọng tối đa 2.300kg, bao gồm nhiều loại bom, trong đó có bom hạt nhân.
Máy bay tàng bình B-2 Spirit do hãng Northrop Grumman sản xuất, là loại máy bay ném bom đa nhiệm vụ, được trang bị bom thông thường và bom hạt nhân.
Với chi phí cho mỗi chiếc từ khoảng 1,157 tỷ tới 2,2 tỷ USD và được áp dụng kỹ thuật tàng hình thế hệ 2, B-2 Spirit có thể thâm nhập qua các hàng rào phòng không dày đặc mà máy bay chiến đấu trước đây không thể vượt qua.
Máy bay tàng hình F-22 Raptorđược mệnh danh là “Chim ăn thịt” là máy bay tiêm kích thế hệ thứ 5 của Mỹ, sử dụng kỹ thuật tàng hình thế hệ thứ 4, có khả năng tấn công cả mục tiêu trên không và mặt đất. Trong ảnh: Một chiếc F-22 Raptor đang được nạp nhiên liệu trên không.
F-22 có ba khoang vũ khí có thể đóng mở được nằm trong thân. Vũ khí mà nó mang theo có thể thay đổi tùy theo nhiệm vụ.
Trong biên chế của quân đội Mỹ còn có một loại máy bay tàng hình khác là F-35. Đây là máy bay tiêm kích đa năng 1 chỗ ngồi.
F-35 có ba biến thể gồm F-35A có khả năng cất và hạ cánh như chiến đấu cơ thông thường, F-35B cất cánh trên đường băng ngắn và hạ cánh thẳng đứng như trực thăng, F-35C được triển khai trên các tàu sân bay.
Mình xin bổ sung một số hình ảnh về Máy bay tàng hình để cho bài viết của bạn sinh động hơn.
Máy bay tàng hình X-2 do Nhật sản xuất,với chiều dài 14,2m; sải cánh 9,1m. X-2 đã chạy thử nghiệm trên mặt đất với tốc độ 100 km/giờ trên quãng đường 500m. X-2 có lớp phủ đặc biệt giúp tàng hình trước radar, gồm chất kết hợp gốm và silicon carbide. Kính buồng lái được phủ một lớp hợp kim thiếc đặc biệt.
Máy bay tàng hình F-117 của Mỹ, là sản phẩm của Tập đoàn Lockheeed Martin. Với hình dáng khí động học kỳ dị, mục đích là tán xạ sóng radar đến, chiếc máy bay được mệnh danh “Chim ưng đêm” này trở nên khó bị phát hiện do hoạt động trinh sát điện tử của đối phương.
F-117 có khoang vũ khí bên trong thân có thể mang theo tải trọng tối đa 2.300kg, bao gồm nhiều loại bom, trong đó có bom hạt nhân.
Máy bay tàng bình B-2 Spirit do hãng Northrop Grumman sản xuất, là loại máy bay ném bom đa nhiệm vụ, được trang bị bom thông thường và bom hạt nhân.
Với chi phí cho mỗi chiếc từ khoảng 1,157 tỷ tới 2,2 tỷ USD và được áp dụng kỹ thuật tàng hình thế hệ 2, B-2 Spirit có thể thâm nhập qua các hàng rào phòng không dày đặc mà máy bay chiến đấu trước đây không thể vượt qua.
Máy bay tàng hình F-22 Raptorđược mệnh danh là “Chim ăn thịt” là máy bay tiêm kích thế hệ thứ 5 của Mỹ, sử dụng kỹ thuật tàng hình thế hệ thứ 4, có khả năng tấn công cả mục tiêu trên không và mặt đất. Trong ảnh: Một chiếc F-22 Raptor đang được nạp nhiên liệu trên không.
F-22 có ba khoang vũ khí có thể đóng mở được nằm trong thân. Vũ khí mà nó mang theo có thể thay đổi tùy theo nhiệm vụ.
Trong biên chế của quân đội Mỹ còn có một loại máy bay tàng hình khác là F-35. Đây là máy bay tiêm kích đa năng 1 chỗ ngồi.
F-35 có ba biến thể gồm F-35A có khả năng cất và hạ cánh như chiến đấu cơ thông thường, F-35B cất cánh trên đường băng ngắn và hạ cánh thẳng đứng như trực thăng, F-35C được triển khai trên các tàu sân bay.
