Thời gian đươc cho là luôn chuyển động về phía trước, do một tính chất của vũ trụ có tên là entropy. Nó được định nghĩa là mức độ bất trật tự của vũ trụ, luôn tăng. Khi entropy đã tăng, quá trình không thể đảo ngược.
Đây đơn giản chỉ là vấn đề logic. Luôn có nhiều các hạt sắp xếp bất trật tự hơn là trật tự. Khi có thay đổi, nó có xu hướng rơi vào trạng thái hỗn loạn hơn. Nhưng vấn đề ở đây, là tại sao entropy trong quá khứ lại quá thấp như vậy? Nói cách khác, tại sao ban đầu vũ trụ lại ở trạng thái rất trật tự, khi một lượng năng lượng khổng lồ được nén bên trong một không gian nhỏ hẹp?
Đa vũ trụ quilted multiverse. Ảnh: Shutterstock
Thời gian đươc cho là luôn chuyển động về phía trước, do một tính chất của vũ trụ có tên là entropy. Nó được định nghĩa là mức độ bất trật tự của vũ trụ, luôn tăng. Khi entropy đã tăng, quá trình không thể đảo ngược.
Đây đơn giản chỉ là vấn đề logic. Luôn có nhiều các hạt sắp xếp bất trật tự hơn là trật tự. Khi có thay đổi, nó có xu hướng rơi vào trạng thái hỗn loạn hơn. Nhưng vấn đề ở đây, là tại sao entropy trong quá khứ lại quá thấp như vậy? Nói cách khác, tại sao ban đầu vũ trụ lại ở trạng thái rất trật tự, khi một lượng năng lượng khổng lồ được nén bên trong một không gian nhỏ hẹp?
Bài viết của bạn rất hay và bổ ích dù nó khá ngắn. Mình nghĩ bạn nên bổ sung thêm hình ảnh với nguồn nữa thì bài viết sẽ thu hút được người đọc hơn. Cảm ơn bạn đã chia sẻ.
Bài viết của bạn rất hay và bổ ích dù nó khá ngắn. Mình nghĩ bạn nên bổ sung thêm hình ảnh với nguồn nữa thì bài viết sẽ thu hút được người đọc hơn. Cảm ơn bạn đã chia sẻ.
Thời gian chỉ có một chiều duy nhất (cho đến nay được biết đến) đó là từ quá khứ đến hiện tại và tương lai. Do sự vận động không ngừng của thế giới vật chất từ vi mô đến vĩ mô (và kể cả trong ý thức, nhận thức) mà trạng thái và vị trí (xét theo quan điểm động lực học) của các vật không ngừng thay đổi, biến đổi.
Thời gian chỉ có một chiều duy nhất (cho đến nay được biết đến) đó là từ quá khứ đến hiện tại và tương lai. Do sự vận động không ngừng của thế giới vật chất từ vi mô đến vĩ mô (và kể cả trong ý thức, nhận thức) mà trạng thái và vị trí (xét theo quan điểm động lực học) của các vật không ngừng thay đổi, biến đổi.